Thèm mưa rơi ướt lối thề
Thèm cơn bão nhỏ dầm dề một đêm
Thèm trôi trong phút êm đềm
Thèm nghe tháng Sáu ngọt mềm môi ai!
Thèm mưa rơi ướt lối thề
Thèm cơn bão nhỏ dầm dề một đêm
Thèm trôi trong phút êm đềm
Thèm nghe tháng Sáu ngọt mềm môi ai!
Lời tự sự của một người đã từng đi qua thương nhớ, đã biết đến hơi ấm, đã biết được ôm ấp vỗ về ấm áp như thế nào trong những thoáng chốc ngắn ngủi mà ảo tưởng là vô tận.
Thức dậy một sáng mai nào đó, lại thấy mình bị bỏ lại nơi góc một căn phòng trống. Ngoài cửa sổ mưa rơi tí tách, và mùa đông gió bấc thổi qua.
Ta chỉ có một cuộc đời, làm sao níu giữ được bước chân người?
Làm sao khiến trái tim đừng mãi là một sinh vật ngang bướng bất trị?
Mà hãy khiến Trái Tim là một Căn Phòng Yêu Thương có những ngọn đèn vàng ấm áp cùng hương thơm thoang thoảng để người chỉ bước vào mà đừng bước qua!
0 nhận xét:
Đăng nhận xét