Mỗi người đi qua cuộc đời tôi lại dạy cho tôi thêm những bài học mới. Dù không phải lúc nào tôi cũng sẵn sàng vui vẻ đón nhận những bài học đôi khi là rất cay đắng ấy. Tôi đã trưởng thành hơn rất nhiều nhờ họ.
Có người dạy tôi rằng: Chuyện tình cảm tốt nhất cứ thuận theo tự nhiên. Đừng nài ép, đừng vì quá hy vọng mà ảo tưởng. Cũng đừng vì quá tiếc nuối mà giữ thật chặt. Tôi đã từng khát khao có được một người đến mức nghĩ răng thiếu họ tôi sẽ không thể sống được. Nhưng rồi họ rời đi và chứng mình cho tôi một điều: Họ chỉ là một người chứ không phải cả cuộc đời.
Có người khác lại dạy cho tôi bài học rằng: Đừng bao giờ đặt hết tất cả niềm tin vào một ai đó. Khi tôi tưởng rằng mình có thể hoàn toàn tin tưởng họ và trao toàn bộ niềm tin của mình cho họ thì họ lại phủ phàng cho tôi thấy rằng: Hóa ra họ chưa bao giờ nghiêm túc muốn cùng tôi chung đường.
Chúng ta có thể đem hết trái tim để yêu người khác nhưng tốt nhất là nên chừa lại một chút để sống vì mình. Có như vậy, khi người mình coi là cả thế giới bổng nhiên biến mất mới không mất tất cả.
Có người dạy tôi rằng: Thời gian có thể thay đổi chúng ta một cách khủng khiếp. Tới mức người của ngày hôm nay và người của ba năm sau hoàn toàn khác nhau, không có một điểm chung nào cả. Hôm nay họ có thể rất ngọt ngào, quan tâm, chiều chuộng và sẵn lòng hi sinh vì tôi. Nhưng thời gian trôi, người trước mặt tôi sau này lại có thể thản nhiên, thờ ơ, lãnh đạm, vô tâm, lạnh lùng và đặt tôi ở phía sau rất nhiều điều đáng bận tâm khác. Nhưng tôi lại không thể rời bỏ họ. Vì tôi biết rằng mình rất yêu họ, và họ cũng vẫn còn yêu tôi. Chỉ là họ yêu tôi theo một cách khác. Vì thế giới cũng đã khác đi rồi.
Vì vậy tôi không còn gào khóc hay nằng nặc đòi bỏ đi như hồi nhỏ giận dổi ba mẹ. Mà tôi học thay đổi và chấp nhận. Sau rất nhiều bài học tôi hiểu ra rằng: Số phận mang đến cho chúng ta nhiều người khác nhau. Có người thoáng qua, có người ở lại. Nhưng không có gì là mãi mãi. Cái tôi có thể làm là tận hưởng những khoảnh khắc hạnh phúc ngắn ngủi. Vậy thôi!

0 nhận xét:
Đăng nhận xét