"...
Nếu người ta đã
nghĩ họ đúng
Điều mình nói đúng
cũng thành sai
Nếu người ta đã
không cần nữa
Mình làm gì thì
cũng không phải
Còn yêu thì sẽ luôn
nhẫn nại
Cho dù ai đang sai
Đã hết yêu rồi, cố
gắng lại làm phiền người ta thôi
Nếu người ta đã
luôn giận dổi
Tìm mọi cách khiến
ta buông xuôi
Nếu tình yêu đã
không còn mới
Đừng ngạc nhiên người
đó thay đổi
Đối với mình họ là
thế giới
Nhưng người ta nào
có nghĩ ngợi
Đã hết yêu rồi,
đúng cũng thành sai thôi.
..."
Đã hết yêu rồi thì
cho dù có đúng thì cũng thành sai thôi.
Chị Đại nói chí phải
nhỉ!
Em cứ như một Chị
Ong Vàng vậy.
Em đã chọn cách mặc
kệ đúng sai, vội buông tay anh ra. Vì mong sẽ tìm được Một Khu Vườn đẹp hơn khu
vườn mà chúng ta đã từng chăm sóc, vun trông. Một Khu Vườn đầy hoa thơm cỏ lạ.
Nơi có những bông hoa Hồng ngát hương đang mời gọi em vào. Nhưng cận thận em
nhé! Gai của hoa Hồng có thể đâm sâu đến tận tim đấy.
Này em ơi, em cứ việc
thỏa sức mà rông chơi, tìm hoa thơm cỏ lạ. Đúng sai chỉ là nhất thời thôi em ạ!
Em hãy sống trọn vẹn những phút giây mà em mong muốn.
Còn việc của anh
bây giờ là chăm cho khu vườn của anh thật tốt. Trồng thêm nhiều cành hoa ngát
hương. Nuôi thêm bầy gà và vài ba con chó, thả những chú cá nhỏ bơi tung tăng
trong hồ.
Rồi đến một ngày em
vô tình lướt ngang qua khu vườn ấy.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét