"Người lạ ơi!
Xin cho tôi mượn bờ
vai
Tựa đầu gục ngã vì
mỏi mệt quá
Người lạ ơi!
Xin cho tôi mượn nụ
hôn
Mượn rồi tôi trả, đừng
vội vàng quá
Người lạ ơi!
Xin hãy ghé mua
giùm tôi
Một liều quên lãng,
để tôi thanh thản
Người lạ ơi!
Xin cho tôi mượn niềm
vui
Để lần yếu đuối này
là lần cuối thôi"
Người lạ ơi! Ở đâu
ra cái NGƯỜI LẠ mà có thể làm hết mọi thứ thế kia chứ.
Hổng có đâu. Nếu mà
có thì đó cũng là một người lạ mà không lạ, cứ nghĩ là lạ nhưng thật chất rất
quen, cứ nghĩ là đã quên nhưng thật ra còn rất nhớ. Dù gì thì cũng từng là hơi
thở trong cuộc đời của nhau mà! Cái người lạ đó có cái tên rất hay, NGƯỜI LẠ TỪNG
THƯƠNG.
Ừ thì chúng ta là
những NGƯỜI LẠ ...
Mình lướt qua nhau
Ngược đường
Ngược lối
Ngược cả yêu thương
Lúc em nắm tay anh,
lúc em tựa đầu vào lòng anh. Anh cứ ngỡ hạnh phúc này là mãi mãi cho đến khi
mây mù xám xịt, lòng buồn hiu quạnh và có kẻ thứ ba nào đó bước đến. Bổng dưng
anh không còn là duy nhất trong lòng em nữa. Bổng dưng anh trở thành một sự lựa
chọn trong vô vàn lựa chọn của em. Bổng dưng vị trí yêu thương về anh trong em
được sắp xếp sau những điều mà người ta mang đến.
Rồi em trả anh về với
vị trí đúng nghĩa với hai từ "NGƯỜI LẠ". Những thói quen ấy, ký ức ấy
vẫn còn đấy nhưng khác người đồng hành.
Em nắm tay anh ta
đi trên con đường mình tưng chung lối, ngồi tại vị trí đấy ở quán cafe mình đã
từng đi. Em lặp lại những yêu thương ấy với người khác, ngay trước mắt anh mà
chẳng hề mảy may đến cảm xúc của một kẻ bị bỏ lại nơi góc phố quen thuộc, cô độc
một mình.
Ừ thì đau lắm chứ!
Nhưng anh phải mạnh mẽ lên thôi. Bởi đâu có ai không thể sống nổi khi thiếu đi
ai đó đâu em nhỉ?
Đến cuối cùng thì tận sâu trong thâm tâm anh vẫn phải gửi đến em hai từ
CẢM ƠN. Cảm ơn người đã giúp anh trưởng thành sau vạn lần thương tâm.
Photo: Group Chuyện Đà Thành

0 nhận xét:
Đăng nhận xét