Tôi không thể biết được chính xác hạnh phúc là gì. Nhưng tôi thích cảm giác
được ở một nơi làm mình thấy dễ chịu, với một vài người mà mình yêu mến. Ở đó
có mùi cơm chín trong nhà, tách cafe không đá ít sữa, chậu xương rồng đá mát
mưa, bông hoa cúc dại mới nở, bữa cơm trưa với món cá kho, giấc ngủ say trong
chiếc chăn ấm, không cần tốn quá nhiều để có những điều ấy, nhưng cũng đủ nhiều,
để có thể chẳng bao giờ có được.
Nhưng thật ra, niềm vui không đến từ sự liệt kê, mà đến từ đôi mắt biết
nhìn và dừng lại. Đôi khi ta chỉ nhìn thấy rất gần – như chiếc điện thoại, hoặc
rất xa – như chuyện ở đầu bên kia thế giới vừa xảy ra. Nhưng ta chẳng hề nhớ
trong nhà, lọ tăm nằm ở đâu, cái quạt khô dầu chưa thay, hoặc người cạnh bên
đang NGHIỆP cái gì.
Có lẽ vì niềm vui luôn ‘khó kiếm’, nên ước gì ta biết
‘bỏ gươm đao’, để chừa tay chung sức ‘Cuốc đất trồng rau’.
Photo: Group Chuyện Đà Thành
#ĐàNẵng #CPYT #HạnhPhúcNhỏNhoi

0 nhận xét:
Đăng nhận xét