Yêu đương là một dạng tự quyết. Em chọn yêu người đó, chọn giữ tình yêu đó, chọn quên lãng hoặc nhung nhớ nó.
Chỉ cần hiểu cầm lên được thì bỏ xuống được.
Em đừng cho rằng muốn quên mà lòng chẳng thể quên. Em còn nhớ câu chuyện của
vị Thiền Sư về chén trà nóng trên tay? Đau, tự khắc sẽ buông.
Tôi vẫn mong cho em
yêu được. Yêu được, chứ không phải được yêu.
Bởi vì, suy cho cùng, yêu được đã là một sự may mắn. Vì rằng còn điều gì
đáng sợ hơn một trái tim khô cằn sỏi đá không biết yêu người khác cơ chứ?
Em hãy yêu đi. Vì tôi còn muốn thấy một ánh mắt sáng ngời, một đôi môi tươi
cười khi em kể về anh chàng của em.
Vì một góc quán vui, vì một lời thơ mới, vì một đoạn
đường, ngắn thôi mà đáng nhớ, trong cuộc đời em đã ngang qua.
Căn Phòng Yêu Thương

0 nhận xét:
Đăng nhận xét