Anh:
Em thân mến, ở đây tôi sống tốt
Thành phố này, cũng tương tự chổ em
Cũng mưa nắng, đi về trong hư tổn
Cũng đau thương, đội lốt những êm đềm
Từ dạo ấy, yên tâm, tôi vẫn ổn
Em thì sao, đã hạnh phúc nhường nào?
Tin nhắn cuối, làm em buồn một dạo
Có phải là, nay đã hóa hư hao
Em:
Anh thân mến, ở đây tôi sống tốt
Gió đổi chiều, nên tôi cũng đổi màu
Những đau đớn, ban đầu như mình tưởng
Thì ra là, cũng chóng vội tan mau
Anh sống tốt, hay là đang đội lốt
Cũng như em, tim rỉ máu mỗi ngày
Nhìn ký ức, mà ... cay cay sống mũi
Anh tưởng là, dễ trở một bàn tay?
Anh:
Em yêu quý, vết thương này rất nhỏ
Còn hơn là, mình phải ở bên nhau
Nhìn em khóc mỗi ngày, anh không nỡ
Không thể đâu, trở lại lúc ban đầu
Em:
Anh yêu quý, thôi mình đừng nói nữa
Sương đã tan, mộng ảo cũng đã tàn
Anh về đi, kẻo nhà ga đóng cửa
Ở chổ em, bản thảo đợi dàn trang
Mình mỗi đứa, mỗi nơi, và mỗi việc
Chúc cho anh, tim vỡ sẽ lại lành
Chúc cho em, cũng bình yên nơi ấy
Ngủ đi anh, mộng dữ lại qua nhanh!
Thơ - Liêu Hà Trinh

0 nhận xét:
Đăng nhận xét