Có đoạn đường vui, nên thơ và yên ả
Có đoạn đường buồn chông chênh nhiều sỏi đá
Nhưng chẳng đoạn đường nào lại giống đoạn đường nào
Có đêm về mình thấy được trăng sao
Có những lúc bình minh ngời nắng tỏa
Cũng đôi lần mình không đi đâu cả
Chỉ lặng ngồi bên dưới một gốc sồi
Mình chỉ ngồi và ngẫm nghĩ thế thôi
Chân đau lắm, chẳng buồn đi đâu nữa
Những ngày đó gió mưa về nương tựa
Gió lạnh hơn và đất nhủn bạc màu
Mình hiểu rằng chẳng thể bám trụ lâu
Lại bước tiếp khi trời quang mây tạnh
Mình buồn chứ, trong độc hành cô quạnh
Mình lạnh run vì cơn bão vừa rồi
Mình muốn ngồi mãi mãi lặng im thôi
Mình muốn hóa vô tri như gỗ đất
Mình chán rồi, nhìn bốn mùa chật vật
Chẳng ai cùng sánh bước thật lâu
Quên rồi sao, lý do để bắt đầu
Không phải để tìm cuối con đường khác lạ
Không phải để coi thường từng cành cây tảng đá
Không phải để dựa vào một ai đó đồng hành
Mình là người mang một túi hạt xanh
Đi gieo hạt trăm con đường tươi mát
Ấy vậy mà cũng lắm lần đi lạc
Con đường xanh thành đất hạn mất rồi
Tìm đâu ra đường yên ả reo vui
Tìm đâu được bình minh và nắng tỏa
Mình chọn vui, chọn gieo, và chọn quả
Chọn con đường có gió mát suối trong
Con đường xanh là đường ở trong lòng
Ở nơi ấy xin đừng
là sa mạc

0 nhận xét:
Đăng nhận xét