Cô là kẻ thất học
Anh là chàng bán xôi
Đôi lúc họ cũng nghĩ
Đời thật bạt như vôi.
Anh dắt xe đi trước
Cô lục đục theo sau
Nơi nào nhiều rôm rả
Là nơi họ có nhau.
Cô mắng anh ngu ngốc
Hèn kém chẳng bằng ai
Anh xòe bàn tay trắng
Gật đầu bảo chẳng sai.
Suốt ngày gom tiền lẽ
Guồng cúi để bán buôn
Gom được căn lều nhỏ
Nơi mình có nhau luôn.
Trời mưa như trút nước
Trước căn lều giáng sinh
Anh cởi manh áo rách
Đắp thêm cho vợ mình.
Cô là nàng thất học
Chẳng viết nổi chữ yêu
Nên tưởng rằng thế giới
Chỉ bằng một túp lều.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét